TRUYỆN KỂ CUỐI TUẦN

Ốm đau là việc bình thường, nhưng khi ốm phải nằm nhà bất lực vì không điều khiển được sức khỏe thì chúng ta mới thấm thía câu: “Có sức khỏe là có tất cả”. Người ốm chẳng ăn được nhiều, chẳng làm được nhiều, suốt ngày lầm lũi với bốn bức tường câm lặng. Yên mà chẳng yên, cảm giác bất lực, bực bội, xen lẫn buồn tủi khiến cho tinh thần sức khỏe đã ốm càng thêm mệt. Họ cần lắm những lời động viên thăm hỏi của người thân, gia đình, bè bạn.

Mấy ngày gần đây cô Huế ốm, là trẻ con vô tư là vậy mà các bạn cũng thường hỏi thăm cô Huế: Cô Huế sao không đến lớp? Cô Huế đi đâu? Cô Huế bị làm sao?
Cô đã chia sẻ với các em bé rằng: Có rất nhiều em bé thích đến lớp ngay cả khi ốm, nhưng cũng có bạn thì buổi sáng cứ mè nheo bố mẹ đòi ở nhà.

Hôm qua cô đến chơi với cô Huế, cô Huế ốm ở nhà mà rất nhớ các bạn cứ muốn đến trường, nhưng vì chưa khỏe nên cô Huế chưa đi làm được.
– Bỗng có bạn hỏi: Cô ơi sao cô Huế nghỉ lâu thế?
– À tại vì cô Huế đang có em bé trong bụng. Em bé bị ốm nên cô Huế phải ở nhà chăm em, chơi cùng với em.
– Sao em bé nhà cô Huế lại ốm hả cô?
– Vì em bé không ăn đủ chất nên bị ốm đấy. Chiều nay cô với các bạn cùng nhau đến thăm cô Huế và em bé nhé!
– Vâng ạ. Con sẽ bỏ tiền mà con có mua hoa quả cho em bé ăn cho đủ chất cô ạ!
Đầu giờ chiều cô hỏi:
– Các bạn có nhớ chiều nay mình có kế hoạch gì không?
Anh Việt Anh nói:
– Hôm nay mình đi thăm cô Huế ạ.
Vậy là các bạn cùng nhau góp mỗi bạn 20.000 đồng, cô và các bạn cùng đếm được tổng cộng là 100.000 đồng. Các bạn ai cũng hào hứng, có bạn đề xuất mua nhãn, bạn thì bảo cô mua cam, bạn lại muốn mua bánh đến thăm cô Huế. Và rồi cô quyết định mua một hộp bánh.

Các bé mua bánh đến thăm cô

Sau cuộc họp, cả lớp mặc trang phục rồi chuẩn bị cho buổi đi thăm cô Huế. Các bạn nhanh chóng vệ sinh cá nhân rồi xếp hàng rất ngay ngắn. Theo thường lệ, các anh chị lớn tìm cho mình một em bé để dắt tay bảo vệ khi ra ngoài.

Suốt đoạn đường, các bạn rất cẩn thận đi bên ngoài để bảo vệ em, nhắc em đi cẩn thận, sang đường giơ tay lên cao, nhìn sang hai bên không có xe thì mới đi. Chẳng bé nào kêu đau chân hay đòi bế.

Các bạn ấy nắm tay nhau cùng đi
Cuối cùng cũng đến nhà cô Huế rồi ạ

Đến cửa nhà cô Huế các bạn gọi to: “ Cô Huế ơi, mở cửa cho con”. Trước khi ra về một số bạn cũng không quên chúc cô Huế mau khỏe. Thật là cảm động quá bố mẹ nhỉ!

Cô rất vui vì các bạn đã đến thăm

Đôi khi người lớn chúng ta lại học được những bài học vô cùng ý nghĩa và thấm thía từ con trẻ. Với trẻ con, việc biểu đạt tình cảm bằng ngôn ngữ và hành động diễn ra rất tự nhiên, vô tư, các con nghĩ gì sẽ nói nấy, các em bé thể hiện sự quan tâm của mình tới những người xung quanh bằng tất cả những gì mình có. Em bé nào mang theo ví tiền thì góp tiền mua bánh, em bé nào quên ví ở nhà thì chuẩn bị những lời hỏi thăm động viên cô Huế hay những câu chuyện vui để kể cho cô đỡ buồn. Có đôi khi, những lời hỏi thăm khi đau ốm, sự quan tâm sẻ chia là điều quan trọng hơn tất cả, nhưng chúng ta lại vô tình lãng quên nó trong nhịp sống hiện đại. Nhìn vào con trẻ ta mới thấy trỗi dậy những tâm tư, tình cảm như thế này phải không ạ?

Tác giả: Cô Vũ Thị Hoan – Giáo viên chủ nhiệm lớp Montessori 3-6 02
Trường Mầm Non Big Sun