TẠM BIỆT TOMMY

Thật bất ngờ khi gia đình có quyết định cho anh Tommy nghỉ sớm trước một tuần để về quê chơi với ông bà rồi quay về Séc.

Các cô và các em bé của hai lớp Montesori cũng không kịp chuẩn bị gì đó kỹ lưỡng hơn cho anh. Cũng là một bữa tiệc nhỏ chia tay, những lời chúc, những tấm thiệp do các em tự làm, cùng món quà nhỏ của cô và trò hai lớp góp lại như một sự chia sẻ cùng anh sau những kỷ niệm của những ngày gắn bó tại lớp.

Cùng nhìn lại một chặng đường, có thể là chưa dủ dài, chỉ 8 tháng ngắn ngủi nhưng các cô và các em cũng sẽ rất nhớ anh.

Nhớ ngày nào anh vào lớp, trắng trong như một tờ giấy trắng, không ngôn ngữ tiếng Việt, thật sự là ngỡ ngàng và lo lắng trước tính kỉ luật, kiến thức và kỹ năng của anh. Mấy ngày đầu chưa quen lớp, chưa quen môi trường, chưa quen mọi thứ anh cứ đòi đi, những buổi trưa anh không ngủ cô đã cùng anh ra hành lang, ra sân vận động.

Hi hi, lần đầu tiên thử kỹ năng của Tommy, cô đưa cho con cái kéo bảo con cầm để cắt lá úa. Soẹt soẹt… hai nhát đầu anh cắt rơi mấy ngọn lá non, cô vội vã giữ lá úa và bảo anh cắt lá này nhé. Anh chả cần suy nghĩ hai tay hai bên kéo phập một cái, đỏ cả tay cô. Vậy là cô quyết định phải hướng dẫn anh thôi.

Tommy học nhanh lắm, chỉ cần nhìn một lần là anh làm được theo vì anh đã cuối 5 tuổi rồi. Ôi! Cái tuổi lẽ ra con đã biết nhiều hơn như vậy. Thấy con thiệt thòi nhiều lắm nên các cô và các em đã cố gắng rất nhiều để giúp anh. Từ kỹ năng đi, đứng, ăn, nói, xúc miệng, đánh răng, giao tiếp, ứng xử trong sinh hoạt hang ngày

Tất cả đều tôn trọng và yêu thương anh như một thành viên của lớp. Để đến một ngày anh biết nói tiếng mẹ đẻ nhiều hơn, biết nhắc cô khi thấy em Sơn tỉnh giấc, biết bênh em nào đó khi thấy bạn trêu đùa, biết cách giao tiếp, hòa đồng cùng các em…Đ

ược cái Tommy rất thật thà, nếu con mới ăn một bát hoặc chưa ăn rau/thịt mà các cô hỏi “Tommy ăn …chưa?” nếu ăn rồi thì con rất vui vẻ trả lời, còn nếu chưa thì lập tức đi ăn tiếp.

8 tháng qua con đã để lại cho lớp không ít kỷ niệm. Chắc chắn các em sẽ rất nhớ anh và anh cũng thế. Tuy thời gian không dài nhưng cô cảm nhận được tình yêu của con dành cho lớp, cảm nhận được nỗi buồn khi con chia tay với các em.

Con đã tự tin hơn nhiều. Hãy luôn là chính mình con nhé.

Rất tiếc là thời gian không chờ một ai. Rất tiếc là con không thể ở lại. Mặc dù con đã có những tiến bộ so với bản thân nhưng đôi khi tính kỷ luật của con còn chập chờn, ý chí của con còn chưa ổn định và còn rất nhiều điều với con chỉ mới bắt đầu. 

Các cô chúc con sẽ có nhiều tình yêu và niềm vui hơn nữa, tiếp tục học tập, nhận được nhiều tình yêu và sự quan tâm chia sẻ của mọi người con nhé!

Tác giả: Cô Nguyễn Thị Duyên – Khối trưởng khối Montessori – Giáo viên chủ nhiệm lớp Montessori 1

Trường Mầm Non Big Sun